cauvonghanhphuc.com

Cô hàng nước Ăn sáng xong hai đứa ghé quán em Cô chủ quán bằng tuổi em út mình

Cô hàng nước
Ăn sáng xong, hai đứa ghé quán em. Cô chủ quán bằng tuổi em út mình.
Chẳng phải vì thế mà mình yêu em, đến với em.
Đơn giản, quán nhỏ nhắn xinh xắn giữa ồn ào phố thị. Cốc chén sạch sẽ tinh tươm, trà lại mộc mạc đậm chất quê.
Sáng thứ bảy, dân văn phòng được nghỉ. Chị em có dịp tâm tình sau bao tháng ngày chỉ biết khách quen , gặp nhau cười xã giao vài câu rồi nhường chỗ.
Em làm dâu, đồng thời làm mẹ làm chị, làm ô sin cho cả một đại gia đình nhà chồng.
Nhà người dưng ở mãi cũng thành thân quen, thân thiết , ở diết cũng thành thân thương.
Em được làm vợ, rồi làm mẹ, nhưng em lại không được yêu thương như những phụ nữ bình thường.
Người được gọi là một nửa đã chót yêu nàng tiên nâu. Em bị làm ô sin ngay từ giây phút đấy.
Thế rồi, biến cố không lường trước của gia đình đã trút lên vai em thêm gánh nặng. Em không có bằng Y. Nhưng em làm bác sĩ và y tá thuần thục.
Ôi, cái tình người níu cả tuổi xuân của em, em hy sinh để đổi lấy gì chính em cũng chẳng có câu trả lời. Khi tôi hỏi em, mắt tôi ngấn nước.
Em đẹp, tôi thương cho cái phận đàn bà, cho đôi mắt chứa đựng trăm ngàn đắng cay mà vẫn ngời lên hạnh phúc.
Em không bỏ được gia đình ấy vì ai sẽ chăm lo?
Người dưng ơi, đừng buộc thân phận của phụ nữ chúng tôi vào cái vòng gọi là.... Số phận.
Thương em hay thương tôi???
11/8/2018
11/12/2019
2 bình luận:
Nguyễn Thị Huyền
11-12-2019, 08:35:30
Chị làm thơ cũng hay viết văn nge xuôi quá
Thao Pham
11-12-2019, 08:35:30
Cảm nhận của chị về cs thôi em.

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *